Bố, Hãy Là Một Người Đàn Ông của Janine Boissard là một tác phẩm giàu cảm xúc, đi thẳng vào những rạn nứt tinh thần trong gia đình, đặc biệt là mối quan hệ giữa cha và con cái. Cuốn sách không ồn ào, không kịch tính theo nghĩa bề mặt, nhưng lại có sức lay động mạnh nhờ cách đặt con người trước những trách nhiệm đạo đức và cảm xúc mà họ thường né tránh.
Câu chuyện xoay quanh hình ảnh người cha – một nhân vật vừa gần gũi vừa xa cách. Ông hiện diện trong gia đình về mặt vai trò, nhưng lại thiếu vắng trong đời sống tinh thần của con cái. Janine Boissard không xây dựng người cha như một kẻ xấu rõ ràng, mà khắc họa ông như một con người yếu đuối, lúng túng trước vai trò làm cha, trước nghĩa vụ phải che chở, lắng nghe và chịu trách nhiệm. Chính sự mập mờ ấy khiến nhân vật trở nên chân thực và đáng suy ngẫm.
Tác phẩm đặt trọng tâm vào góc nhìn của đứa trẻ – nơi những tổn thương không được gọi tên tích tụ qua năm tháng. Sự im lặng của người cha, những lần né tránh đối thoại, những hành vi thiếu dứt khoát dần dần tạo nên khoảng cách không thể lấp đầy. “Hãy là một người đàn ông” trong nhan đề không mang nghĩa cứng nhắc về giới tính, mà là lời kêu gọi đối diện, trưởng thành và chịu trách nhiệm với những người mình yêu thương.
Văn phong của Janine Boissard giản dị, giàu tính tự sự và đặc biệt tinh tế trong việc diễn tả cảm xúc trẻ thơ. Bà không dùng những câu chữ nặng nề để lên án, mà để cho nỗi đau tự bộc lộ qua những chi tiết nhỏ: một ánh nhìn bị bỏ lỡ, một lời hứa không được giữ, một khoảnh khắc cần chở che nhưng lại trống rỗng. Chính sự tiết chế ấy khiến cảm xúc trở nên sâu và dai dẳng.
Cuốn sách cũng phản ánh một vấn đề rộng hơn trong xã hội hiện đại: vai trò của người cha trong gia đình đang thay đổi, nhưng không phải ai cũng kịp thích nghi. Khi người cha không đủ can đảm đối diện với cảm xúc của chính mình, sự thiếu hụt ấy thường được truyền sang thế hệ sau, dưới dạng tổn thương âm thầm. Janine Boissard nhìn thẳng vào vòng lặp này, không để kết tội, mà để phơi bày.
Bên cạnh nỗi buồn, Bố, Hãy Là Một Người Đàn Ông vẫn giữ lại những tia hy vọng mong manh. Hy vọng không đến từ những thay đổi lớn lao, mà từ khả năng nhận ra sai lầm, từ một cử chỉ quan tâm muộn màng, hay từ sự dũng cảm thừa nhận yếu đuối. Tác phẩm cho thấy rằng sự trưởng thành của một người cha không phải lúc nào cũng đến đúng lúc, nhưng vẫn có ý nghĩa nếu nó đến trước khi quá muộn.
Đây là một cuốn sách phù hợp với những độc giả quan tâm đến tâm lý gia đình, mối quan hệ cha – con và những tổn thương tinh thần khó nhìn thấy. Bố, Hãy Là Một Người Đàn Ông không đưa ra lời khuyên trực tiếp, nhưng bằng câu chuyện lặng lẽ và chân thật, nó buộc người đọc phải suy nghĩ về trách nhiệm, sự hiện diện và giá trị của yêu thương trong một gia đình tưởng như rất quen thuộc.




