Căn Phòng Máu của Angela Carter là một tập truyện ngắn mang màu sắc gothic – huyền ảo, nơi những câu chuyện cổ tích quen thuộc được tái sinh trong hình hài u ám, gợi cảm và đầy tính phản tư. Đây là tác phẩm tiêu biểu nhất cho phong cách của Angela Carter, một nhà văn nữ quyền đặc biệt của văn học Anh thế kỷ XX, người luôn viết để lật lại những khuôn mẫu cũ về giới tính, quyền lực và dục vọng.
Truyện tiêu đề Căn Phòng Máu được lấy cảm hứng từ cổ tích “Râu Xanh”, nhưng dưới ngòi bút của Carter, câu chuyện không còn là lời răn dạy đạo đức đơn giản dành cho phụ nữ tò mò. Nhân vật nữ chính là một cô gái trẻ bước vào hôn nhân với một người đàn ông giàu có, bí ẩn và đầy quyền lực. Cuộc sống xa hoa trong lâu đài nhanh chóng để lộ mặt tối khi cô phát hiện căn phòng cấm – nơi cất giấu những bí mật ghê rợn về các người vợ trước. Máu, bạo lực và dục vọng đan xen, không chỉ tạo nên không khí kinh dị mà còn phơi bày cấu trúc quyền lực bất bình đẳng trong hôn nhân.
Nhân vật nữ trong Căn Phòng Máu không còn là nạn nhân thụ động như trong cổ tích truyền thống. Angela Carter cho họ ý thức, ham muốn và khả năng lựa chọn, dù những lựa chọn ấy luôn phải trả giá. Dục tính trong tác phẩm không bị che giấu hay lý tưởng hóa; nó hiện lên như một phần tất yếu của con người, vừa là nguồn sống vừa là mối nguy. Chính sự thẳng thắn này khiến tập truyện từng gây tranh cãi mạnh mẽ khi mới ra đời.
Ngoài truyện tiêu đề, tập sách còn bao gồm nhiều truyện ngắn khác tái hiện các cổ tích quen thuộc như “Cô Bé Quàng Khăn Đỏ”, “Người đẹp và Quái vật”, “Nàng Bạch Tuyết”… Tất cả đều được viết lại theo hướng đen tối, gợi dục và giàu tính biểu tượng. Những con sói, ma cà rồng, quái vật trong truyện không chỉ là sinh vật huyền thoại, mà là ẩn dụ cho bản năng, ham muốn và nỗi sợ sâu kín của con người.
Văn phong của Angela Carter trong Căn Phòng Máu rất giàu hình ảnh, mang tính thơ, đôi khi dữ dội và choáng ngợp. Bà sử dụng ngôn ngữ như một công cụ giải phẫu quyền lực: từng chi tiết về cơ thể, máu, ánh sáng, bóng tối đều mang ý nghĩa biểu tượng rõ rệt. Người đọc không chỉ theo dõi câu chuyện, mà còn bị cuốn vào một thế giới nơi ranh giới giữa đẹp và ghê rợn, giữa khoái cảm và bạo lực luôn mong manh.
Căn Phòng Máu không phải là cuốn sách để đọc nhẹ nhàng. Nó đòi hỏi người đọc sẵn sàng đối diện với những mặt tối của dục vọng, của lịch sử kể chuyện và của chính bản thân mình. Nhưng với những ai quan tâm đến văn học nữ quyền, gothic hiện đại và cách tái diễn giải cổ tích dưới góc nhìn trưởng thành, đây là một tác phẩm có sức ám ảnh lâu dài và giá trị đặc biệt.




