Chỉ Nhớ Người Thôi, Đủ Hết Đời của Du Tử Lê là một tập thơ – tản văn trữ tình, nơi tình yêu không còn là câu chuyện của gặp gỡ hay chiếm hữu, mà trở thành ký ức ám ảnh kéo dài suốt một đời người.
Tác phẩm không có cốt truyện theo nghĩa thông thường, cũng không xây dựng nhân vật theo kiểu tiểu thuyết. Nhân vật trung tâm xuyên suốt là “tôi” – cái tôi trữ tình của Du Tử Lê, và “người” – một hình bóng phụ nữ không được gọi tên, vừa cụ thể vừa mờ ảo. “Người” có thể là một người yêu đã xa, một mối tình dang dở, cũng có thể là biểu tượng của tình yêu tuyệt đối mà con người từng chạm tới rồi đánh mất. Chính sự không định danh này khiến “người” trở thành nhân vật chung cho nhiều số phận yêu.
Nội dung của Chỉ Nhớ Người Thôi, Đủ Hết Đời xoay quanh một trạng thái cảm xúc duy nhất nhưng được khai thác ở nhiều tầng sâu: nhớ. Đó không phải nỗi nhớ bùng cháy, day dứt dữ dội, mà là nỗi nhớ âm ỉ, lặng lẽ, bám riết lấy đời sống. Nhân vật “tôi” sống tiếp sau tình yêu, đi qua thời gian, qua những đổi thay của đời người, nhưng ký ức về “người” không phai nhạt. Nỗi nhớ ấy không cần hồi đáp, không đòi đoàn tụ, chỉ tồn tại như một phần bản thể, đủ để nuôi dưỡng đời sống tinh thần cho đến cuối đời.
Trong nhiều bài thơ và đoạn văn, Du Tử Lê viết về chia xa, về sự bất lực của ngôn ngữ trước cảm xúc, về thân phận con người lưu lạc giữa đời sống hiện đại. Tình yêu trong sách không mang màu sắc lãng mạn ngọt ngào, mà thấm đẫm cô đơn, ý thức về mất mát và thời gian. Nhân vật “tôi” hiểu rằng không phải tình yêu nào cũng cần kết thúc bằng hạnh phúc, có những tình yêu chỉ tồn tại trọn vẹn khi nó trở thành ký ức.
Ý nghĩa của Chỉ Nhớ Người Thôi, Đủ Hết Đời nằm ở cách Du Tử Lê nhìn tình yêu như một giá trị tinh thần bền bỉ hơn cả sự hiện diện. Cuốn sách khẳng định rằng có những mối tình không cần tiếp diễn, không cần lời hứa, nhưng vẫn đủ sức theo con người đi hết đời. Nỗi nhớ, trong tác phẩm này, không phải là yếu đuối, mà là một dạng trung thành sâu sắc với cảm xúc thật của chính mình.
Giọng văn và giọng thơ của Du Tử Lê tối giản, giàu nhạc tính, nhiều khoảng lặng. Ông không cố diễn giải hay lý giải tình yêu, mà để cảm xúc tự vang lên qua những câu chữ ngắn, buồn và đẹp. Chỉ Nhớ Người Thôi, Đủ Hết Đời vì thế không dành cho việc đọc nhanh, mà dành cho những ai từng yêu sâu, mất mát nhiều, và hiểu rằng đôi khi, chỉ cần được nhớ một người thôi, cũng đã đủ để sống trọn một đời.




