Chấp Niệm của Dạ Mạn là một tiểu thuyết ngôn tình hiện đại mang màu sắc trầm lắng, tập trung khai thác chiều sâu tâm lý của những con người bị mắc kẹt giữa quá khứ chưa khép lại và hiện tại không thể bình yên. Không đi theo hướng tình yêu ngọt ngào dễ dãi, tác phẩm đặt trọng tâm vào những vết thương tinh thần kéo dài, những cảm xúc bị kìm nén và cái giá phải trả cho sự cố chấp trong tình cảm.
Nhân vật trung tâm của truyện là Cố Niệm, một người phụ nữ trưởng thành, lý trí và có vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng bên trong lại mang theo một nỗi ám ảnh sâu kín về mối tình đã qua. Quá khứ của cô gắn liền với một biến cố tình cảm khiến cô không thể hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu hay bản thân mình. Cố Niệm không phải kiểu nữ chính yếu đuối, mà là người chọn cách kiểm soát cảm xúc, che giấu tổn thương bằng sự bình thản và khoảng cách.
Đối diện với cô là Lục Trầm, người đàn ông từng là trung tâm cảm xúc trong đời Cố Niệm. Anh mang dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng lại là người không thể buông bỏ quá khứ. Lục Trầm đại diện cho kiểu nhân vật nam mang “chấp niệm” đúng nghĩa: càng mất mát, càng cố giữ; càng tổn thương, càng không chịu đối diện trực tiếp. Mối quan hệ giữa hai người không còn là tình yêu đơn thuần, mà trở thành một nút thắt tâm lý kéo dài nhiều năm.
Cốt truyện xoay quanh cuộc tái ngộ của Cố Niệm và Lục Trầm sau thời gian dài xa cách. Những hiểu lầm cũ, những lời chưa kịp nói và những tổn thương chưa được gọi tên lần lượt bị khơi lại. Truyện không đẩy nhanh mạch cảm xúc, mà tiến triển chậm, chủ yếu thông qua hồi tưởng, đối thoại nội tâm và những tình huống đời thường. Cao trào không nằm ở biến cố lớn, mà ở khoảnh khắc các nhân vật buộc phải lựa chọn: tiếp tục níu giữ quá khứ hay chấp nhận đau đớn để bước tiếp.
Ý nghĩa của Chấp Niệm nằm ở việc phân tích ranh giới mong manh giữa tình yêu và sự ám ảnh. Dạ Mạn cho thấy rằng có những mối quan hệ không tan vỡ vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách buông tay đúng lúc. Chấp niệm, trong truyện, không chỉ là yêu quá sâu, mà còn là nỗi sợ mất mát, nỗi sợ phải thừa nhận sai lầm và nỗi sợ đối diện với chính mình. Tác phẩm đặt ra một thông điệp rõ ràng: không phải mọi sự kiên trì đều đáng trân trọng, và đôi khi buông bỏ mới là hình thức can đảm nhất.
Với giọng văn tiết chế, giàu suy tư và thiên về phân tích tâm lý, tiểu thuyết phù hợp với những độc giả tìm kiếm một câu chuyện tình yêu mang màu sắc trưởng thành, nhiều khoảng lặng và dư âm kéo dài hơn là những xúc cảm bùng nổ nhất thời.




