Sóng Chìm của Đình Kính là một tác phẩm mang đậm không khí chiến tranh cách mạng, nhưng được kể bằng giọng điệu lắng sâu, thiên về những chuyển động âm thầm của số phận con người hơn là những khoảnh khắc bùng nổ trên chiến trường. Ngay từ nhan đề, cuốn sách đã gợi ra một thế giới nơi những con sóng không ầm ào trên mặt biển, mà cuộn chảy lặng lẽ dưới đáy sâu – giống như cuộc chiến thầm lặng, dai dẳng và đầy hy sinh mà các nhân vật phải đối mặt.
Bối cảnh của Sóng Chìm gắn với những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa niềm tin và hoài nghi luôn mong manh. Đình Kính không chọn lối viết phô trương chiến công hay ca ngợi anh hùng theo cách một chiều. Ông đi vào đời sống nội tâm của con người trong chiến tranh: những người lính, những cơ sở bí mật, những con người sống giữa hiểm nguy thường trực nhưng vẫn phải giữ vẻ bình thường để tồn tại. Chính sự “chìm” ấy – chìm trong im lặng, trong nỗi lo âu và cả trong những hy vọng rất nhỏ – tạo nên chiều sâu đặc biệt cho tác phẩm.
Một điểm nổi bật của cuốn sách là cách tác giả khắc họa chiến tranh như một trạng thái kéo dài, bào mòn con người từng ngày. Ở đó, lòng dũng cảm không chỉ thể hiện qua những hành động quyết liệt, mà còn qua khả năng chịu đựng, khả năng giữ vững lý tưởng trong cô đơn và bí mật. Nhân vật trong Sóng Chìm thường ít nói, ít bộc lộ cảm xúc, nhưng mỗi suy nghĩ, mỗi lựa chọn đều mang sức nặng của sinh tử. Đình Kính cho thấy, có những cuộc chiến không có tiếng súng, không có ánh hào quang, nhưng mức độ khốc liệt thì không hề kém.
Văn phong của Sóng Chìm giàu chất hiện thực, mạch kể chậm rãi, chắc tay, tạo cảm giác như từng lớp sóng ký ức đang dâng lên rồi lắng xuống. Tác giả không né tránh những mất mát, đau thương, nhưng cũng không sa vào bi lụy. Thay vào đó là một giọng kể tỉnh táo, kiệm lời, để sự thật tự cất tiếng nói. Những chi tiết đời thường – một ánh nhìn, một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, một khoảnh khắc do dự – trở thành điểm tựa cảm xúc, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn cái giá của sự hy sinh.
Bên cạnh giá trị lịch sử, Sóng Chìm còn đặt ra những suy ngẫm rộng hơn về con người trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Khi mọi thứ buộc phải giấu kín, khi niềm tin không thể nói thành lời, điều gì giúp con người đứng vững? Tác phẩm không đưa ra những câu trả lời trực tiếp, mà để chúng hiện lên qua số phận và hành trình của từng nhân vật. Chính sự tiết chế ấy khiến cuốn sách có dư âm dài, buộc người đọc phải chậm lại, suy nghĩ và đối thoại với chính mình.
Với Sóng Chìm, Đình Kính đã góp thêm một tiếng nói trầm lắng nhưng bền bỉ vào dòng văn học chiến tranh Việt Nam. Đây không phải là cuốn sách đọc để tìm sự kịch tính dồn dập, mà là để cảm nhận chiều sâu của những hy sinh âm thầm – những con sóng chìm đã góp phần làm nên lịch sử, dù không bao giờ hiện rõ trên bề mặt.




