Kẻ Gây Hấn của Maurice Ellabert là một tiểu thuyết mang đậm tính chất phân tích tâm lý xã hội, nơi tác giả đào sâu vào những mâu thuẫn trong con người và bối cảnh lịch sử – xã hội mà họ đang sống. Với văn phong lạnh lùng, sắc bén nhưng không kém phần gợi cảm xúc, Maurice Ellabert đã tạo nên một tác phẩm khiến người đọc vừa bị cuốn hút bởi câu chuyện, vừa phải suy tư về bản chất của sự hung hăng, tham vọng và bạo lực tiềm ẩn trong đời sống hiện đại.
Ở Kẻ Gây Hấn, nhân vật trung tâm là một con người tưởng như bình thường nhưng lại mang trong mình những xung lực ngầm của sự bất mãn, sự khao khát khẳng định bản thân và cả sự lệch chuẩn trong cách ứng xử với thế giới. Từ một người không có nhiều dấu ấn, nhân vật ấy dần bộc lộ bản chất thật khi đứng trước những biến cố. Từng hành động, từng lời nói của anh ta như một tia lửa, không chỉ làm rạn nứt các mối quan hệ cá nhân, mà còn lan rộng thành những đợt sóng xung đột trong cộng đồng. Tác phẩm vì thế không chỉ là câu chuyện về một cá nhân, mà còn là sự phơi bày cách một con người có thể trở thành biểu tượng cho những mâu thuẫn xã hội lớn hơn.
Maurice Ellabert đặc biệt thành công trong việc miêu tả sự trượt dốc của tâm lý. Ông không miêu tả kẻ gây hấn như một con quái vật khát máu, mà như một con người bình thường có những nhược điểm, những tổn thương sâu kín, từ đó dần biến dạng trong hành vi. Cách xây dựng này khiến độc giả vừa kinh sợ vừa đồng cảm, bởi trong hình ảnh nhân vật chính, họ có thể nhận ra những mảng tối quen thuộc trong chính mình hoặc trong những người xung quanh.
Tựa đề Kẻ Gây Hấn cũng là một sự gợi mở mang tính khái quát. “Kẻ gây hấn” không chỉ là một cá nhân cụ thể, mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho những xung năng bạo lực vốn tồn tại trong lòng xã hội. Dù ở môi trường gia đình, công sở hay quốc gia, sự hiếu thắng, hung hăng và khát vọng chiếm hữu luôn là những nguồn cơn dẫn đến bi kịch. Bằng cách khai thác nhân vật này, Maurice Ellabert đã gián tiếp chỉ ra những giới hạn của nền văn minh: cho dù xã hội có khoác lên mình lớp áo trật tự và luật pháp, nhưng bản năng gây hấn chưa bao giờ biến mất.
Văn phong của Maurice Ellabert trong Kẻ Gây Hấn giàu tính điện ảnh, súc tích nhưng gợi mở. Ông sử dụng những câu văn ngắn, đôi khi như những nhát dao, cắt thẳng vào tâm lý nhân vật. Câu chuyện không phụ thuộc vào những tình tiết kịch tính dồn dập, mà xây dựng bầu không khí căng thẳng, nặng nề, khiến người đọc luôn có cảm giác sắp sửa chứng kiến một vụ nổ. Điều này càng làm nổi bật tính ám ảnh của tác phẩm: sự bất an không đến từ bên ngoài, mà xuất phát từ chính nội tâm con người.
Kẻ Gây Hấn không chỉ là một cuốn tiểu thuyết phản ánh cá nhân lệch chuẩn, mà còn là tấm gương phản chiếu xã hội. Nó khơi gợi câu hỏi: phải chăng mỗi chúng ta đều mang trong mình một “kẻ gây hấn” nhỏ bé, chỉ chờ cơ hội để bộc lộ? Và nếu đúng như vậy, đâu là ranh giới giữa sự tự vệ chính đáng và sự bạo lực mù quáng?
Với chiều sâu tâm lý, sự sắc lạnh trong ngòi bút và khả năng khơi dậy những suy tư vượt khỏi trang sách, Kẻ Gây Hấncủa Maurice Ellabert là một tác phẩm xứng đáng được tìm đọc, nhất là với những ai quan tâm đến văn học phân tích tâm lý – xã hội và muốn hiểu thêm về những động lực ngầm chi phối hành vi con người.