25 Độ Âm của Thảo Trang là một tiểu thuyết mang sắc thái u ám, lạnh lẽo, nhưng không chỉ dừng ở cái lạnh của thời tiết mà còn là cái lạnh thấm sâu vào đời sống tinh thần con người. Ngay từ nhan đề, cuốn sách đã gợi ra một trạng thái cực hạn, nơi cảm xúc bị đông cứng, ký ức trở nên sắc nhọn và sự sống tồn tại trong tình trạng mong manh. Đây không phải là câu chuyện tìm cách sưởi ấm người đọc bằng hy vọng dễ dãi, mà là hành trình đối diện thẳng thắn với những tổn thương, mất mát và nỗi cô độc khó gọi tên.
Thảo Trang xây dựng không gian truyện với nhịp điệu chậm, trầm và tiết chế, như thể từng câu chữ đều được đặt vào trong bầu không khí lạnh giá, nơi mọi chuyển động đều cần nỗ lực. Nhân vật trong 25 Độ Âm không ồn ào, không kịch tính theo kiểu cao trào liên tiếp, mà hiện lên qua những chi tiết nhỏ, những suy nghĩ rời rạc, những hồi ức chập chờn. Chính sự lặng lẽ ấy lại tạo nên sức nặng, bởi nó phản ánh đúng cách con người thường chịu đựng nỗi đau: âm thầm, kiên nhẫn và nhiều khi là cam chịu.
Một trong những điểm đáng chú ý của cuốn sách là cách tác giả xử lý cảm xúc. Nỗi buồn trong 25 Độ Âm không bùng phát dữ dội, mà lan tỏa chậm rãi, len lỏi vào từng ngóc ngách đời sống. Đó có thể là sự đổ vỡ của các mối quan hệ, cảm giác lạc lõng ngay cả khi đang ở giữa những người thân quen, hay nỗi mệt mỏi kéo dài khi con người không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì. Thảo Trang không cố gắng lý giải mọi thứ một cách rành mạch, mà để cảm xúc tồn tại như chính nó, mơ hồ, khó nắm bắt nhưng rất thật.
Hình ảnh cái lạnh trong 25 Độ Âm mang tính biểu tượng rõ rệt. Nó không chỉ là bối cảnh tự nhiên, mà còn đại diện cho trạng thái tinh thần khi con người bị tách rời khỏi sự ấm áp của kết nối và thấu hiểu. Ở “nhiệt độ” ấy, mọi va chạm đều trở nên đau đớn hơn, mọi ký ức đều sắc cạnh hơn, và ngay cả những điều tưởng như bình thường cũng có thể trở thành gánh nặng. Tác giả khéo léo để cái lạnh hiện diện xuyên suốt tác phẩm, tạo nên một không gian cảm xúc nhất quán, ám ảnh và khó quên.
Về mặt ngôn ngữ, văn phong của Thảo Trang giản dị nhưng có chiều sâu, tránh sự phô trương và không sa vào bi lụy. Những câu văn ngắn, tiết chế góp phần làm nổi bật cảm giác trống trải, đồng thời buộc người đọc phải chậm lại, suy ngẫm nhiều hơn. 25 Độ Âm không tìm cách làm hài lòng số đông, mà chọn đứng ở vị trí của một tác phẩm kén người đọc, dành cho những ai sẵn sàng đối diện với những khoảng tối trong chính mình.
Trong bối cảnh văn học đương đại, 25 Độ Âm là một cuốn tiểu thuyết mang tính chiêm nghiệm rõ rệt. Nó không đưa ra lời khuyên, không hứa hẹn lối thoát, mà đặt người đọc vào một trạng thái đồng cảm sâu sắc với những con người đang sống trong “mùa đông” nội tâm của họ. Cuốn sách để lại dư âm lâu dài, không phải vì những cú sốc kịch tính, mà vì cảm giác lạnh lẽo quen thuộc, thứ mà nhiều người từng trải qua nhưng hiếm khi dám gọi tên.




