Điệu Ru Nước Mắt của Duyên Anh là một trong những tác phẩm tiêu biểu phản ánh bút lực mạnh mẽ, đầy cảm xúc của ông – một nhà văn từng gắn bó sâu đậm với tuổi trẻ, với nỗi đau chiến tranh, và với những thân phận nhỏ bé giữa dòng đời đầy biến động. Cuốn sách không chỉ là một tác phẩm văn chương đơn thuần, mà còn là tiếng thở dài, tiếng khóc nghẹn và tiếng gọi thẳm sâu từ tâm hồn những con người đã đi qua bi kịch của một thời đại.
Duyên Anh vốn được biết đến như một cây bút tài hoa, có khả năng lột tả chân thực tâm lý con người, đặc biệt là giới trẻ. Trong Điệu Ru Nước Mắt, ông không xây dựng những nhân vật anh hùng huyền thoại hay những cảnh tượng hào hùng, mà tập trung khắc họa những phận người bình dị nhưng bị dày xéo bởi chiến tranh, xã hội và định mệnh. Ở đó có những đứa trẻ mồ côi, những người mẹ mất con, những chàng trai, cô gái bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực, để lại trong lòng người đọc nỗi xót xa và day dứt.
Nhan đề Điệu Ru Nước Mắt gợi lên hình ảnh một khúc ru buồn bã, không đưa con người vào giấc ngủ êm đềm, mà là ru bằng nước mắt, ru bằng những nỗi đau không thể nguôi ngoai. Duyên Anh viết bằng giọng văn khi thì dịu dàng, tha thiết như một lời ru, khi lại dồn dập, cay nghiệt như tiếng gào xé lòng. Chính sự đối lập ấy đã tạo nên sức hút đặc biệt, khiến tác phẩm vừa có tính nghệ thuật, vừa có sức nặng hiện thực.
Điểm nổi bật của tiểu thuyết là sự kết hợp hài hòa giữa cái nhìn nhân bản và sự tố cáo xã hội. Duyên Anh luôn đứng về phía những con người yếu đuối, những kẻ bị bỏ rơi bên lề cuộc đời. Ông để nhân vật của mình khóc, để họ oán than, để họ vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng đồng thời cũng để họ giữ lại chút hy vọng mong manh vào tình thương và lòng nhân ái. Có thể nói, Điệu Ru Nước Mắt không chỉ là một tác phẩm kể chuyện, mà còn là một bản cáo trạng đối với sự tàn bạo của thời cuộc, nơi tuổi trẻ bị đánh cắp, ước mơ bị nghiền nát.
Ngôn ngữ trong truyện giàu hình ảnh, gợi cảm và nhiều khi mang tính biểu tượng. Những giọt nước mắt không chỉ là nỗi buồn cá nhân, mà còn là nước mắt của cả một thế hệ, một đất nước. Điệu ru không chỉ dành cho một đứa trẻ nào đó, mà là điệu ru chung cho tất cả những số phận đã mất mát trong khói lửa, trong bất công. Người đọc có thể cảm nhận được sự ám ảnh, như thể mỗi trang viết của Duyên Anh là một nhát dao cứa vào ký ức, để lại những vết hằn không dễ phai.
Tác phẩm cũng thể hiện rõ phong cách riêng của Duyên Anh: trực diện, nhiều khi gai góc, không ngại phơi bày sự thật trần trụi. Nhưng phía sau sự trần trụi ấy, ông luôn giữ một trái tim nồng nhiệt, một niềm tin rằng tình thương là điều duy nhất có thể cứu rỗi con người. Chính sự chân thành ấy giúp Điệu Ru Nước Mắt vượt lên trên một câu chuyện cá nhân để trở thành lời nhắn nhủ rộng lớn hơn, chạm đến mọi trái tim.
Điệu Ru Nước Mắt là một tác phẩm buồn, nhưng là nỗi buồn cần thiết. Nó khiến người đọc dừng lại, suy nghĩ, và đồng cảm sâu sắc với những phận người đã lặng lẽ chịu đựng. Với bút lực đầy cảm xúc và cái nhìn nhân văn, Duyên Anh đã tạo nên một áng văn chương vừa thấm đẫm nước mắt, vừa sáng ngời lòng trắc ẩn.