Kỷ Nguyên Siêu Tân Tinh của Lưu Từ Hân là một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mang màu sắc ngụ ngôn lạnh lẽo, nơi tác giả không say mê mô tả công nghệ hào nhoáng mà tập trung vào một câu hỏi ám ảnh: điều gì sẽ xảy ra nếu toàn bộ nền văn minh loài người bị trao vào tay trẻ em?
Cốt truyện khởi nguồn từ một thảm họa vũ trụ hiếm gặp – vụ nổ siêu tân tinh ở khoảng cách đủ gần Trái Đất để tạo ra bức xạ chết người. Hậu quả không đến tức thì, nhưng đã được định sẵn: toàn bộ người trưởng thành trên Trái Đất sẽ lần lượt tử vong trong vòng vài năm. Nhân loại đứng trước sự tuyệt diệt không thể đảo ngược. Trong quãng thời gian ngắn ngủi còn lại, người lớn buộc phải chuẩn bị cho một thế giới mà họ sẽ không còn hiện diện, nơi trẻ em trở thành những người thừa kế duy nhất của văn minh nhân loại.
Trước viễn cảnh ấy, các quốc gia thống nhất xây dựng một kế hoạch chưa từng có: thành lập “Chính phủ Trẻ em”, trao quyền quản lý xã hội, quân sự, kinh tế cho những đứa trẻ được đào tạo cấp tốc. Người lớn đóng vai trò cố vấn trong giai đoạn đầu, sau đó hoàn toàn rút lui khỏi sân khấu lịch sử. Kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của những đứa trẻ – chính thức bắt đầu trong sự kỳ vọng lẫn hoảng sợ.
Các nhân vật trung tâm không được xây dựng theo kiểu cá nhân anh hùng quen thuộc, mà đại diện cho những nhóm tâm lý và xu hướng tư duy khác nhau của trẻ em. Có những đứa trẻ mang tinh thần lý tưởng, tin rằng hòa bình và hợp tác là con đường duy nhất để tồn tại. Có những em lại tiếp cận quyền lực bằng bản năng cạnh tranh, hiếu thắng và khát khao chiến thắng. Khi không còn sự kìm tỏa của đạo đức trưởng thành, các quyết định được đưa ra vừa ngây thơ, vừa tàn nhẫn đến rợn người.
Nổi bật trong số đó là các chỉ huy nhí, những “nhà chiến lược” chưa từng trải qua chiến tranh thực sự nhưng lại nắm trong tay vũ khí hủy diệt tối thượng. Từ góc nhìn của trẻ em, chiến tranh không còn là bi kịch nhân đạo, mà trở thành một trò chơi chiến thuật khổng lồ, nơi thắng thua được tính bằng điểm số, bản đồ và xác suất. Chính sự lệch pha này khiến các cuộc xung đột trong truyện mang cảm giác lạnh lẽo hơn bất kỳ mô tả bạo lực trực diện nào.
Song song với đó là những đứa trẻ yếu đuối, nhạy cảm, không phù hợp với logic khắc nghiệt của quyền lực. Các em bị cuốn vào guồng máy của một xã hội mới, nơi lòng trắc ẩn dần bị xem là yếu điểm. Qua những số phận này, Lưu Từ Hân phơi bày một sự thật đáng sợ: sự thuần khiết của trẻ thơ không đủ để bảo vệ thế giới khỏi tàn bạo, nếu thiếu kinh nghiệm và chiều sâu đạo đức.
Kỷ Nguyên Siêu Tân Tinh không đứng về phía người lớn hay trẻ em. Tác phẩm là một phép thử tư tưởng cực đoan, buộc người đọc nhìn thẳng vào bản chất của văn minh: liệu sự tiến bộ của loài người đến từ tri thức, từ quyền lực, hay từ khả năng tự kiềm chế chính mình? Trong thế giới ấy, trẻ em không phải biểu tượng của hy vọng, mà là tấm gương phóng đại, phản chiếu những mầm mống bạo lực, ích kỷ và khát vọng thống trị vốn luôn tồn tại trong con người – bất kể tuổi tác.




