Tro Tàn Sắc Đỏ của Pyun Hye Young là một tiểu thuyết tâm lý mang màu sắc u ám, xoáy sâu vào cảm giác bất an, tội lỗi và sự tan rã âm thầm của một con người tưởng như đang sống cuộc đời rất bình thường. Tác phẩm mở ra bằng một biến cố nhỏ nhưng ám ảnh: nhân vật chính – một người phụ nữ Hàn Quốc sống khép kín – phát hiện trong khu chung cư nơi mình ở xuất hiện mùi hôi kỳ lạ, không rõ nguồn gốc. Từ đây, câu chuyện không đi theo hướng điều tra thông thường, mà trượt dần vào thế giới nội tâm rối loạn của nhân vật.
Nhân vật trung tâm là một người phụ nữ làm công việc tạm bợ, sống một mình, gần như không có mối quan hệ thân thiết nào. Cô mang trong mình nhiều tổn thương quá khứ, đặc biệt là cảm giác tội lỗi liên quan đến cái chết của người cha. Dù không ai buộc tội, chính cô lại không ngừng tự xét xử bản thân. Cuộc sống của cô vốn đã mong manh, thì mùi hôi bí ẩn kia trở thành chất xúc tác khiến mọi nỗi sợ bị dồn nén trỗi dậy.
Mùi hôi lan tỏa khắp hành lang, nhưng kỳ lạ là không ai trong khu nhà thực sự muốn đối diện với nó. Ban quản lý thờ ơ, hàng xóm né tránh, còn nhân vật chính lại là người bị ám ảnh mạnh nhất. Cô bắt đầu nghi ngờ từng căn hộ, từng con người xung quanh, đồng thời cũng nghi ngờ chính mình. Những suy nghĩ méo mó, hoang tưởng dần chiếm lĩnh tâm trí, khiến ranh giới giữa thực tại và cảm giác chủ quan ngày càng mờ nhạt.
Cốt truyện của Tro Tàn Sắc Đỏ không xoay quanh việc “mùi hôi đến từ đâu”, mà tập trung vào quá trình sụp đổ tinh thần của nhân vật chính. Cô ngày càng thu mình, mất ngủ, sống trong trạng thái căng thẳng thường trực. Những ký ức về người cha, về cái chết, về sự bất lực trong quá khứ liên tục quay lại, chồng lên nỗi bất an ở hiện tại. Mùi hôi lúc này không chỉ là hiện tượng vật lý, mà trở thành biểu tượng cho tội lỗi, cho những điều mục rữa mà cô cố chôn giấu.
Pyun Hye Young xây dựng nhân vật rất lạnh, rất tiết chế. Nhân vật chính không được lý tưởng hóa, cũng không được trao cho cơ hội “chuộc lỗi” rõ ràng. Cô yếu đuối, ích kỷ, sợ hãi và thường chọn cách trốn tránh. Chính sự thiếu anh hùng tính này khiến nhân vật trở nên chân thật và đáng sợ, bởi cô giống rất nhiều người ngoài đời: sống sót bằng cách lờ đi vấn đề, cho đến khi không thể nữa.
Văn phong của Tro Tàn Sắc Đỏ khô, gãy, ít cảm xúc bộc lộ trực tiếp. Không khí truyện nặng nề, ngột ngạt, tạo cảm giác như người đọc cũng bị nhốt trong hành lang chật hẹp cùng nhân vật. Cái kết không mang tính giải tỏa, mà để lại cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo, đúng với tinh thần của tiểu thuyết.
Tro Tàn Sắc Đỏ là cuốn sách dành cho những độc giả thích văn học tâm lý, nơi nỗi sợ không đến từ hành động kịch tính, mà từ sự mục ruỗng âm thầm trong tâm trí con người.




