Giao Thừa của Nguyễn Ngọc Tư là một truyện ngắn giàu chất lặng, nơi khoảnh khắc chuyển giao năm cũ – năm mới không mang không khí rộn ràng quen thuộc, mà trở thành điểm dừng để con người nhìn lại những đổ vỡ, mất mát và phần đời chưa kịp gọi tên. Với phong cách đặc trưng của mình, Nguyễn Ngọc Tư viết về giao thừa không như một lễ hội, mà như một vết lặng mỏng manh giữa hai dòng thời gian.
Câu chuyện diễn ra trong không gian quen thuộc của miền quê Nam Bộ, nơi giao thừa đến rất khẽ, không pháo hoa, không ồn ào, chỉ có gió đêm, mùi khói bếp và những con người lặng lẽ đối diện với chính mình. Nhân vật trong truyện thường là những phận người nhỏ bé, sống sát mặt đất, mang theo những buồn đau riêng mà ngày thường bị che lấp bởi mưu sinh. Đêm giao thừa, khi mọi thứ tạm ngưng, những cảm xúc bị dồn nén ấy mới có cơ hội trồi lên.
Nguyễn Ngọc Tư không xây dựng một cốt truyện kịch tính. Giao Thừa được dệt nên từ những chi tiết rất nhỏ: một cuộc trò chuyện ngập ngừng, một ký ức cũ bất chợt trở về, một cảm giác trống trải khi năm mới đến mà lòng người chưa kịp sẵn sàng. Nhân vật trong truyện không mong cầu điều lớn lao, họ chỉ mong được yên ổn, được nguôi ngoai, hoặc đơn giản là được bước sang năm mới mà không mang theo quá nhiều nặng nề.
Điểm đặc biệt của Giao Thừa nằm ở cách tác giả khai thác thời gian. Khoảnh khắc giao thừa vốn ngắn ngủi nhưng trong truyện lại được kéo giãn, để từng suy nghĩ, từng rung động nhỏ của con người hiện rõ. Ranh giới giữa năm cũ và năm mới trở thành ranh giới tâm lý: giữa cái đã qua nhưng chưa dứt, và cái sắp đến nhưng chưa kịp hy vọng.
Văn phong của Nguyễn Ngọc Tư vẫn giản dị, tiết chế, mang đậm chất Nam Bộ, nhưng giàu sức gợi. Câu chữ ít, khoảng trống nhiều, để người đọc tự lấp đầy bằng cảm xúc của chính mình. Không có những lời an ủi trực tiếp, không có kết thúc tròn trịa, truyện khép lại trong một trạng thái lưng chừng rất quen thuộc với thế giới văn chương của Nguyễn Ngọc Tư.
Giao Thừa là một truyện ngắn nhỏ, nhưng chạm đến những tầng cảm xúc sâu và thật. Tác phẩm đặc biệt phù hợp với những độc giả yêu thích văn học đời sống, những câu chuyện chậm, buồn nhẹ, nơi con người đối diện với thời gian không bằng tiếng cười, mà bằng sự lặng im đầy suy tư.




