Kẻ Song Trùng của Stephen King là một tiểu thuyết kinh dị – tâm lý mang đậm dấu ấn quen thuộc của “ông hoàng truyện rùng rợn”, nơi nỗi sợ không chỉ đến từ những hiện tượng siêu nhiên mà còn nảy sinh ngay trong tâm trí con người. Cuốn sách đặt người đọc trước một giả định ám ảnh: điều gì sẽ xảy ra nếu bản sao của chính bạn xuất hiện, sống cuộc đời của bạn, và từng bước chiếm lấy tất cả những gì bạn đang có?
Nhân vật trung tâm của Kẻ Song Trùng là một người đàn ông bình thường, có cuộc sống gia đình, công việc và quá khứ tưởng như không có gì đặc biệt. Mọi thứ bắt đầu rạn nứt khi anh phát hiện sự tồn tại của một kẻ giống mình đến mức hoàn hảo, không chỉ về ngoại hình mà còn về giọng nói, thói quen, ký ức. “Kẻ kia” không phải một hình ảnh mơ hồ, mà hiện diện rõ ràng, có lịch sử, giấy tờ, và dường như được xã hội thừa nhận. Từ đây, câu chuyện trượt dần sang vùng xám giữa hiện thực và ác mộng.
Stephen King khai thác motif song trùng như một cách đào sâu bản chất con người. Kẻ song trùng không đơn thuần là mối đe dọa vật lý, mà là sự phản chiếu của những ham muốn, oán giận, phần bóng tối mà nhân vật chính luôn cố chôn giấu. Khi hai bản thể đối diện nhau, đó cũng là lúc nhân vật buộc phải nhìn thẳng vào chính mình, vào những lựa chọn trong quá khứ và những điều anh không dám thừa nhận. Nỗi sợ lớn nhất không nằm ở việc bị thay thế, mà ở khả năng rằng kẻ song trùng kia có thể “xứng đáng” với cuộc sống ấy hơn.
Không khí của Kẻ Song Trùng được xây dựng chậm rãi nhưng ngột ngạt. Stephen King không vội vàng tạo cú sốc, mà để cảm giác bất an len lỏi qua từng chi tiết nhỏ: ánh mắt quen mà lạ, những lời nói tưởng như vô hại, sự nghi ngờ ngày càng lớn từ những người thân xung quanh. Độc giả bị kéo vào trạng thái hoang mang tương tự nhân vật, khi mọi chứng cứ dường như đều chống lại anh, và ranh giới giữa kẻ thật – kẻ giả trở nên mờ nhòe.
Một điểm đáng chú ý là chiều sâu tâm lý của các nhân vật phụ. Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp không chỉ đóng vai trò làm nền, mà còn là những tấm gương phản chiếu sự tan vỡ dần dần của nhân vật chính. Sự nghi ngờ từ họ khiến bi kịch thêm phần cay đắng: khi chính những người gần gũi nhất cũng không còn chắc ai mới là “thật”, con người sẽ bấu víu vào điều gì để khẳng định bản thân?
Kẻ Song Trùng vì thế vượt khỏi khuôn khổ một câu chuyện kinh dị thuần túy. Đây là tiểu thuyết về bản ngã, về nỗi sợ đánh mất danh tính, và về cuộc đấu tranh giữa con người với phần tối trong chính mình. Stephen King cho thấy rằng đôi khi, con quái vật đáng sợ nhất không đến từ thế giới bên ngoài, mà được sinh ra từ chính những góc khuất sâu kín trong tâm hồn.
Với nhịp kể căng thẳng, ý tưởng ám ảnh và chiều sâu tâm lý sắc lạnh, Kẻ Song Trùng là một tác phẩm tiêu biểu cho khả năng của Stephen King trong việc biến nỗi sợ vô hình thành trải nghiệm đọc day dứt và khó quên.




