Tây Thi của Lợi Bảo là một tiểu thuyết lịch sử mang đậm màu sắc bi tráng, tái hiện số phận của một trong Thập Đại Mỹ Nhân không như một biểu tượng sắc đẹp thuần túy, mà như một con người bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, mưu lược và hi sinh. Tác phẩm không đi theo lối kể huyền thoại hóa Tây Thi như một “hồng nhan khuynh quốc”, mà nỗ lực trả lại cho nàng chiều sâu nội tâm, nỗi đau thân phận và cái giá khốc liệt của lịch sử.
Lợi Bảo đặt câu chuyện trong bối cảnh Xuân Thu – Chiến Quốc đầy biến động, khi số phận các nước nhỏ như Việt và Ngô bị chi phối bởi mưu đồ chính trị và chiến tranh liên miên. Tây Thi xuất hiện không phải với ánh hào quang ngay từ đầu, mà là một thiếu nữ bình thường, mang vẻ đẹp thiên phú nhưng cuộc đời lại bị định đoạt bởi toan tính của kẻ khác. Từ khoảnh khắc nàng được chọn làm “mỹ nhân kế”, cuộc đời riêng tư bị xóa nhòa để nhường chỗ cho vai trò công cụ trong cuộc cờ lớn của quốc gia.
Điểm nổi bật của Tây Thi nằm ở cách Lợi Bảo khắc họa sự giằng xé nội tâm của nhân vật chính. Tây Thi không chỉ là người phụ nữ đẹp, mà là một con người có cảm xúc, có sợ hãi, có khát vọng sống đời bình lặng nhưng bị buộc phải hi sinh điều đó vì đại nghĩa. Tác giả để nàng ý thức rất rõ về vị trí của mình: mỗi ánh nhìn, mỗi nụ cười đều có thể trở thành vũ khí, đồng thời cũng là lưỡi dao cắt sâu vào chính nhân phẩm và hạnh phúc cá nhân.
Mối quan hệ giữa Tây Thi và Phạm Lãi được xây dựng như một trục cảm xúc quan trọng của tác phẩm. Đây không phải là chuyện tình lãng mạn thuần túy, mà là mối gắn kết đầy day dứt giữa tình yêu, trách nhiệm và sự bất lực trước thời cuộc. Tình cảm trong Tây Thi luôn mang màu sắc tiết chế, kín đáo, bởi bất kỳ sự buông thả nào cũng có thể phá vỡ toàn bộ kế hoạch chính trị. Chính sự kìm nén ấy khiến bi kịch trở nên sâu sắc hơn, bởi yêu mà không thể sống đúng với tình yêu.
Lợi Bảo cũng dành nhiều trang viết để phơi bày bản chất tàn nhẫn của quyền lực. Đằng sau những khẩu hiệu vì quốc gia là những con người cụ thể bị sử dụng rồi bị lãng quên. Tây Thi, dù được tôn vinh trong lịch sử, vẫn không thoát khỏi thân phận của một quân cờ. Tác phẩm vì thế mang hơi hướng phản tư rõ rệt, buộc người đọc nhìn lại những trang sử quen thuộc dưới góc độ con người, nơi chiến thắng và vinh quang luôn đi kèm với mất mát không thể bù đắp.
Văn phong của Lợi Bảo giàu chất cổ phong nhưng không nặng nề, kết hợp giữa miêu tả lịch sử và cảm xúc nội tâm một cách hài hòa. Những cảnh cung đình, những âm mưu chính trị được kể với nhịp điệu chậm rãi, tạo không gian để cảm xúc lắng sâu. Tác giả không chạy theo kịch tính dồn dập, mà để bi kịch thấm dần qua từng lựa chọn, từng bước đi không thể quay đầu của nhân vật.
Tây Thi không chỉ là câu chuyện về một mỹ nhân nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa, mà là bi kịch của con người khi bị đặt giữa sắc đẹp và quyền lực, giữa cá nhân và quốc gia. Tác phẩm để lại dư âm buồn và nặng, nhắc nhớ rằng đằng sau mỗi huyền thoại lịch sử là những số phận bị lịch sử cuốn đi, lặng lẽ nhưng đau đớn.




