Bài Ca Mừng Giáng Sinh của Charles Dickens là một trong những tác phẩm kinh điển giàu tinh thần nhân văn nhất trong văn học Anh, kể câu chuyện về sự thức tỉnh của tâm hồn thông qua phép màu của lòng trắc ẩn. Dickens đã biến hành trình của một con người keo kiệt, khô khan trở thành bản hòa tấu ấm áp về sự tha thứ, tình yêu thương và khả năng thay đổi mà mỗi con người đều mang trong mình. Với cách kể chuyện đậm chất huyền ảo xen lẫn hiện thực xã hội, tác phẩm không chỉ là câu chuyện mùa đông mà còn là lời nhắc về trách nhiệm của mỗi người đối với cộng đồng.
Trung tâm truyện là Ebenezer Scrooge, một lão già giàu có nhưng keo kiệt và lạnh lùng, ghét sự vui vẻ, ghét Giáng Sinh và dường như ghét luôn cả sự tồn tại của người khác. Scrooge sống cô độc, khép kín, chỉ quan tâm đến lợi nhuận và coi mọi thứ ngoài đồng tiền là vô nghĩa. Ông lãnh đạm với người cháu Fred, tàn nhẫn với người làm công Bob Cratchit và dửng dưng trước nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ đang chật vật sống qua mùa đông rét mướt. Dickens xây dựng Scrooge như biểu tượng cho sự vô cảm – một căn bệnh tinh thần len lỏi trong xã hội công nghiệp thời bấy giờ.
Biến cố diễn ra vào đêm Giáng Sinh, khi Scrooge bị hồn ma Marley – người bạn thân và đối tác kinh doanh đã chết – đến cảnh báo. Marley cho biết chính sự keo kiệt và ích kỷ đã khiến linh hồn ông phải lang thang trong đau khổ, và Scrooge cũng sẽ chịu số phận tương tự nếu không thay đổi. Từ đây, ba linh hồn Giáng Sinh xuất hiện, đưa Scrooge bước vào chuyến hành trình xuyên qua thời gian và ký ức để đối mặt với chính mình.
Hồn ma Giáng Sinh Quá Khứ đưa Scrooge trở lại những ngày thơ ấu cô độc, thời thanh niên từng biết yêu thương, từng có tương lai hứa hẹn, trước khi bị nỗi ám ảnh về tiền bạc làm biến dạng tâm hồn. Đây là chương truyện gợi buồn, nơi người đọc nhìn thấy Scrooge từng là một cậu bé đáng thương hơn là kẻ tàn nhẫn.
Đến lượt Hồn ma Giáng Sinh Hiện Tại, Scrooge được chứng kiến bữa tiệc đầm ấm của gia đình Cratchit – nơi dù nghèo khó, họ vẫn chan chứa yêu thương. Đặc biệt, hình ảnh cậu bé Tiny Tim, yếu ớt nhưng lạc quan, khiến ông xúc động và lần đầu tiên cảm thấy niềm thương xót chân thật. Scrooge cũng nhìn thấy sự vui vẻ, rộng lượng của người cháu Fred, tự hỏi vì sao mình luôn từ chối những điều giản dị nhưng ấm áp ấy.
Cuối cùng, Hồn ma Giáng Sinh Tương Lai cho ông thấy viễn cảnh u ám: cái chết cô độc của một người không ai thương tiếc, cùng tương lai bi thảm của Tiny Tim nếu không ai giúp đỡ. Đây là cú đánh cuối cùng khiến Scrooge bàng hoàng và quyết tâm đổi thay.
Nhân vật Scrooge là trục xoay của cả tác phẩm, nhưng các nhân vật như Bob Cratchit, Tiny Tim, Fred và cả Marley đều mang vai trò quan trọng trong quá trình chuyển hóa tâm hồn lão già keo kiệt. Họ là những mảnh gương phản chiếu sự thật rằng lòng tốt, dù nhỏ bé, vẫn đủ sức lay chuyển một con người đã đóng băng tình cảm bao năm trời.
Bài Ca Mừng Giáng Sinh là câu chuyện thấm đẫm ánh sáng hy vọng: rằng ai cũng có thể đổi thay; rằng lòng nhân ái là món quà quý nhất mà con người có thể trao cho nhau; và rằng sự ấm áp thật sự của Giáng Sinh không nằm ở lễ hội, mà ở trái tim biết sẻ chia.




