Không Còn Là Con Người của Izumi Kurosawa là một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng – tâm lý mang sắc thái u tối, nơi ranh giới giữa con người và phi nhân dần bị xóa nhòa trong một thế giới đang biến dạng bởi công nghệ và sự cô lập tinh thần. Tác phẩm không đi theo nhịp kể hành động dồn dập, mà lặng lẽ đào sâu vào cảm giác xa lạ, lạc lõng của con người khi họ không còn chắc chắn mình là ai, hay còn thuộc về nhân loại hay không.
Cốt truyện xoay quanh một xã hội tương lai gần, nơi những tiến bộ sinh học và trí tuệ nhân tạo đã len vào mọi ngóc ngách của đời sống. Nhân vật chính là một cá nhân mang thân phận “không hoàn chỉnh”: vừa là con người, vừa là sản phẩm của can thiệp công nghệ. Anh (hoặc cô, tùy cách đọc) được tạo ra để thích nghi tốt hơn với môi trường khắc nghiệt, với năng lực vượt trội so với người bình thường, nhưng đổi lại là sự mất mát dần dần những cảm xúc rất “người”.
Từ khi còn nhỏ, nhân vật chính đã cảm nhận rõ sự khác biệt của bản thân. Cách suy nghĩ, phản xạ và cảm nhận thế giới của anh không giống những người xung quanh. Khi xã hội bắt đầu phân tầng rõ rệt giữa con người “thuần” và những cá thể đã bị biến đổi, anh bị đẩy vào trạng thái lửng lơ: không được chấp nhận hoàn toàn, nhưng cũng không thể quay trở lại làm một con người bình thường. Hành trình của câu chuyện là hành trình truy tìm căn tính, nơi nhân vật chính buộc phải đối diện với câu hỏi cốt lõi: nếu ký ức, cảm xúc và thân thể đều có thể bị chỉnh sửa, thì điều gì còn lại để gọi là “con người”.
Bên cạnh nhân vật trung tâm, tác phẩm xây dựng một số nhân vật phụ mang tính đối chiếu. Có nhà khoa học trực tiếp tham gia vào quá trình tạo ra những “con người mới”, đại diện cho lý trí thuần túy và niềm tin rằng tiến hóa nhân tạo là con đường tất yếu. Nhân vật này không hẳn là phản diện, mà là hiện thân của một thứ đạo đức lạnh lùng, nơi hiệu quả và tương lai được đặt cao hơn nỗi đau cá nhân.
Trái ngược với ông là một nhân vật nữ – người giữ vai trò cầu nối cảm xúc trong truyện. Cô là con người bình thường, nhưng lại mang sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật chính. Qua mối quan hệ giữa hai người, Izumi Kurosawa khắc họa rõ sự mong manh của cảm xúc, cũng như khát khao được thấu hiểu, được công nhận như một con người trọn vẹn. Chính ánh nhìn của cô khiến nhân vật chính nhiều lần dao động, hoài nghi về con đường mình đang bị ép đi.
Một tuyến nhân vật khác là những cá thể “không còn là con người” giống nhân vật chính, nhưng đã chấp nhận hoặc thậm chí tự hào về sự biến đổi của mình. Họ xem cảm xúc là gánh nặng, xem quá khứ nhân loại là thứ cần loại bỏ. Sự đối lập này đẩy xung đột của truyện lên cao trào, không phải bằng bạo lực, mà bằng những lựa chọn tồn tại: giữ lại phần người để chịu đau đớn, hay từ bỏ nó để sống sót và thích nghi.
Không Còn Là Con Người không đưa ra câu trả lời dứt khoát. Tác phẩm để lại dư âm nặng nề, buộc người đọc suy ngẫm về tương lai của chính mình trong một thế giới nơi công nghệ ngày càng can thiệp sâu vào bản chất con người. Đây là cuốn sách dành cho những ai yêu thích khoa học viễn tưởng mang chiều sâu triết học, nơi nỗi sợ lớn nhất không phải là máy móc nổi loạn, mà là con người tự đánh mất chính mình.




