Biển Gọi của Hồ Phương là một tác phẩm văn xuôi giàu chất trữ tình, mang đậm hơi thở của biển cả và con người vùng duyên hải trong những năm tháng chiến tranh và xây dựng đất nước. Tác phẩm không ồn ào bởi những tình tiết gay cấn, mà lặng lẽ dẫn người đọc đi vào một thế giới nội tâm sâu lắng, nơi biển vừa là không gian sống, vừa là biểu tượng tinh thần gắn bó máu thịt với số phận con người.

Hồ Phương viết Biển Gọi bằng giọng điệu điềm đạm, chắc chắn, thể hiện rõ phong cách quen thuộc của ông: giản dị trong ngôn từ nhưng giàu sức gợi. Biển trong tác phẩm không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên rộng lớn, mà còn là “tiếng gọi” âm thầm của trách nhiệm, của lý tưởng và của những khát vọng thầm kín. Nhân vật của ông thường là những con người bình dị: chiến sĩ hải quân, ngư dân, cán bộ bám biển… Họ không được xây dựng như những anh hùng theo nghĩa khuôn mẫu, mà hiện lên rất đời, rất thật, với những trăn trở, do dự, yêu thương và hy sinh.

Một điểm đặc biệt của Biển Gọi nằm ở cách tác giả kết hợp giữa chất hiện thực và chất thơ. Những trang viết về biển có nhịp điệu khoan thai, giàu hình ảnh, gợi cảm giác mênh mang, sâu thẳm. Biển khi dữ dội với sóng gió, khi lặng lẽ trong buổi bình minh hay hoàng hôn, luôn song hành cùng tâm trạng nhân vật. Chính trong mối quan hệ ấy, con người được thử thách, được soi chiếu, để bộc lộ rõ nhất bản lĩnh và nhân cách của mình.

Tác phẩm cũng phản ánh một giai đoạn lịch sử cụ thể, khi biển đảo gắn liền với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và xây dựng cuộc sống mới. Tuy nhiên, Hồ Phương không nặng về mô tả sự kiện hay khẩu hiệu. Ông quan tâm nhiều hơn đến đời sống tinh thần của con người trước những lựa chọn lớn lao. “Tiếng gọi” của biển trong tác phẩm vì thế mang nhiều tầng ý nghĩa: đó là tiếng gọi của quê hương, của nghĩa vụ, nhưng cũng là tiếng gọi của chính lương tâm mỗi người trước vận mệnh chung.

Về nghệ thuật, Biển Gọi cho thấy khả năng quan sát tinh tế và vốn sống phong phú của Hồ Phương. Cách ông miêu tả sinh hoạt vùng biển, công việc của người lính, người dân, hay những chi tiết nhỏ trong đời sống thường ngày đều tạo cảm giác chân thực, không gượng ép. Nhịp truyện chậm rãi nhưng có chiều sâu, phù hợp với không khí suy tư, lắng đọng mà tác phẩm hướng tới.

Biển Gọi không phải là cuốn sách gây ấn tượng mạnh ngay từ những trang đầu bằng kịch tính hay bất ngờ, mà chinh phục người đọc bằng sự bền bỉ, âm thầm. Đó là một tác phẩm dành cho những ai yêu văn học Việt Nam giai đoạn sau Cách mạng, yêu những trang viết nhân hậu, giàu cảm xúc, và muốn lắng nghe tiếng nói sâu xa của con người trước thiên nhiên, trước lịch sử và trước chính mình.

Tìm kiếm nâng cao (tác giả, tên sách, từ khoá bất kỳ)