Đi Tìm Bà Ngoại & Chuyện Kể Của Chú Ngựa Đen của Walter Macken là tập truyện giàu chất nhân văn, hướng đến thiếu niên nhưng đồng thời vẫn đủ chiều sâu để người lớn đọc chậm và suy ngẫm. Hai câu chuyện độc lập, khác nhau về bối cảnh và nhân vật, song cùng gặp nhau ở một điểm cốt lõi: hành trình trưởng thành của con người thông qua mất mát, yêu thương và sự trung thành lặng lẽ.
Ở Đi Tìm Bà Ngoại, nhân vật trung tâm là một cậu bé Ireland sống trong hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn. Bà ngoại là người duy nhất dành cho cậu sự che chở dịu dàng, nhưng một ngày bà rời xa cậu trong im lặng, để lại khoảng trống tinh thần khó bù đắp. Không chấp nhận sự chia lìa mơ hồ ấy, cậu bé quyết định lên đường đi tìm bà. Chuyến đi tưởng chừng ngây thơ lại mở ra một thế giới rộng lớn và phức tạp hơn nhiều so với những gì cậu từng biết. Trên đường đi, cậu gặp những con người xa lạ: có người tốt bụng, có kẻ thờ ơ, có cả những số phận khắc nghiệt phản chiếu tương lai mà cậu có thể phải đối mặt. Bà ngoại không chỉ là mục tiêu tìm kiếm, mà dần trở thành biểu tượng cho mái ấm, cho ký ức tuổi thơ và cho khát vọng được yêu thương vô điều kiện. Câu chuyện không đặt nặng kịch tính, mà chạm vào người đọc bằng cảm giác cô đơn, bằng sự kiên trì non nớt nhưng bền bỉ của một đứa trẻ đang học cách tự đứng vững trong đời.
Chuyện Kể Của Chú Ngựa Đen lại được kể theo một nhịp điệu khác, trầm lắng và nhiều ẩn dụ hơn. Nhân vật chính là một chú ngựa đen, gắn bó với một cậu bé chủ nhỏ trong bối cảnh nông thôn Ireland nghèo khó. Qua cái nhìn của chú ngựa, người đọc thấy hiện lên mối quan hệ đặc biệt giữa con người và loài vật: không lời hứa, không diễn ngôn lớn lao, chỉ có sự tin cậy và đồng hành. Chú ngựa trải qua những đổi thay của cuộc đời chủ nhân: tuổi thơ hồn nhiên, những va đập đầu đời, sự khắc nghiệt của lao động và nghèo đói. Ngựa không nói, nhưng cảm nhận rất rõ nỗi buồn, niềm vui và cả sự bất lực của con người trước số phận. Câu chuyện vì thế mang màu sắc ngụ ngôn, nơi sự trung thành của loài vật trở thành tấm gương phản chiếu nhân tính, đôi khi còn bền bỉ và trong trẻo hơn chính con người.
Điểm đặc sắc trong văn chương Walter Macken nằm ở giọng kể giản dị, tiết chế cảm xúc nhưng giàu sức gợi. Ông không cố đẩy bi kịch lên cao trào, mà để nỗi buồn và hy vọng song hành, thấm dần vào từng chi tiết nhỏ. Trẻ em trong tác phẩm không được lý tưởng hóa; các em sợ hãi, bướng bỉnh, lạc lối, nhưng chính những điều đó khiến hành trình trưởng thành trở nên chân thật. Người lớn hiện diện với đủ sắc thái: có yêu thương, có bất lực, có cả sự vô tâm, phản ánh một xã hội không hoàn hảo nhưng vẫn còn chỗ cho lòng nhân ái.
Đi Tìm Bà Ngoại & Chuyện Kể Của Chú Ngựa Đen không chỉ là những câu chuyện kể cho thiếu nhi, mà là lời nhắc nhẹ nhàng về ký ức, về sự gắn bó và về cách con người học làm người qua những cuộc chia ly tưởng chừng rất nhỏ.




