Gái Phượt của Yếm Đào Lẳng Lơ là một cuốn sách mang tinh thần tự do mạnh mẽ, phản ánh một lát cắt rất đời của những người trẻ chọn lên đường như một cách sống, không chỉ như một thú vui hay trào lưu nhất thời. Tác phẩm không cố gắng xây dựng hình ảnh “phượt” hào nhoáng, cũng không tô vẽ những chuyến đi thành hành trình phiêu lưu lãng mạn thuần túy, mà kể lại trải nghiệm di chuyển, va chạm và tự khám phá với giọng điệu thẳng thắn, nhiều khi gai góc, nhưng chân thật.
Cuốn sách được viết từ góc nhìn của một phụ nữ độc lập, chọn xê dịch như một phương thức khẳng định bản thân. Yếm Đào Lẳng Lơ không giấu giếm những khó khăn rất thực của việc đi xa: mệt mỏi thể xác, rủi ro trên đường, sự cô đơn, định kiến giới, và cả những khoảnh khắc hoang mang khi phải tự mình đưa ra quyết định. Chính điều đó khiến Gái Phượt khác với nhiều sách du ký mang tính trình diễn; nó không mời gọi người đọc bằng những khung cảnh “check-in” đẹp đẽ, mà bằng cảm giác sống thật trong từng chặng đường.
Những chuyến đi trong sách trải dài qua nhiều vùng đất, từ núi rừng đến biển cả, từ không gian quen thuộc đến những nơi xa lạ. Nhưng trọng tâm của tác phẩm không nằm ở địa danh, mà ở trạng thái tinh thần của người đi. Mỗi vùng đất trở thành một cái cớ để nhân vật đối diện với chính mình: nỗi sợ, sự bướng bỉnh, lòng kiêu hãnh, cả những yếu mềm thường bị che giấu. Việc “phượt” ở đây không chỉ là di chuyển trong không gian, mà là một hành trình nội tâm, nơi người viết buộc phải lắng nghe chính mình khi không còn điểm tựa quen thuộc.
Một điểm đáng chú ý của Gái Phượt là giọng văn cá tính, đôi khi ngang tàng, đôi khi châm biếm, không ngại va chạm với những chuẩn mực xã hội áp đặt lên phụ nữ. Tác giả không xây dựng hình ảnh người phụ nữ phượt như một biểu tượng anh hùng, mà như một con người bình thường, có ham muốn tự do, có sai lầm, có lúc yếu đuối. Chính sự không hoàn hảo ấy tạo nên sức thuyết phục, bởi nó cho thấy tự do không phải là trạng thái lý tưởng, mà là chuỗi lựa chọn liên tục, đôi khi đầy rủi ro.
Cuốn sách cũng chạm đến những mối quan hệ thoáng qua trên đường đi: người lạ gặp rồi chia tay, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn, những sự giúp đỡ không cần lý do. Qua đó, Gái Phượt gợi ra một thế giới mở, nơi con người kết nối với nhau bằng sự tin cậy mong manh, và mỗi cuộc gặp đều mang tính tạm thời. Điều này tạo nên một cảm giác vừa phóng khoáng vừa buồn nhẹ, đúng với tinh thần của những kẻ luôn ở trạng thái lên đường.
Về mặt nội dung, Gái Phượt không mang tham vọng triết lý lớn hay thông điệp giáo điều. Giá trị của cuốn sách nằm ở trải nghiệm sống được kể lại một cách trực diện, không che chắn. Người đọc có thể không đồng tình với mọi lựa chọn của tác giả, nhưng khó phủ nhận sự thành thật trong cách viết. Cuốn sách giống như một cuộc trò chuyện dài, nơi người kể không cố thuyết phục, chỉ chia sẻ.
Gái Phượt phù hợp với những ai từng hoặc đang khao khát dịch chuyển, những người muốn hiểu thêm về cảm giác tự do từ góc nhìn nữ giới, và cả những ai chưa từng lên đường nhưng tò mò về cái giá của sự tự do đó. Đây không phải là cuốn sách dạy cách đi, mà là một lời kể về việc sống, khi con người chấp nhận rời khỏi vùng an toàn để tự mình đối diện với thế giới rộng lớn và chính bản thân mình.




