Sống Khó Hơn Là Chết của Trung Trung Đỉnh là một tác phẩm mang giọng điệu trầm lắng nhưng sắc lạnh, phản ánh sâu sắc những góc khuất của đời sống con người trong và sau chiến tranh. Không đi theo lối viết bi tráng hay ngợi ca, cuốn sách chọn một hướng tiếp cận khác: nhìn thẳng vào sự sống như một thử thách dai dẳng, nơi con người phải vật lộn từng ngày với ký ức, trách nhiệm và những mất mát không thể gọi tên.
Tác phẩm đặt con người vào trạng thái hậu chiến, khi tiếng súng đã im nhưng những vết thương tinh thần vẫn còn nguyên. Chiến tranh trong Sống Khó Hơn Là Chết không chỉ là một sự kiện lịch sử đã qua, mà là một ám ảnh kéo dài, thấm sâu vào đời sống thường nhật. Nhân vật không chết trên chiến trường, nhưng lại phải học cách sống tiếp trong một thực tại đầy chông chênh, nơi các giá trị cũ lung lay và những chuẩn mực mới chưa kịp hình thành.
Trung Trung Đỉnh xây dựng nhân vật với vẻ ngoài bình thường, thậm chí thô ráp, nhưng bên trong là một đời sống nội tâm phức tạp. Họ không phải những anh hùng lý tưởng, cũng không hoàn toàn là nạn nhân. Họ mang trong mình những mâu thuẫn rất người: vừa muốn quên đi quá khứ, vừa không thể thoát khỏi nó; vừa khao khát một đời sống yên ổn, vừa cảm thấy lạc lõng trong chính sự yên ổn ấy. Chính sự giằng co này làm nên chiều sâu tâm lý của tác phẩm.
Nhan đề Sống Khó Hơn Là Chết mang tính tuyên ngôn rõ rệt. Cái chết, trong nhiều trường hợp, là điểm kết thúc, còn sự sống lại là một chuỗi những lựa chọn khó khăn, những thỏa hiệp đau đớn và những thất bại âm thầm. Trung Trung Đỉnh không cường điệu hóa nỗi đau, nhưng để nó hiện diện một cách bền bỉ, như một dòng chảy ngầm không bao giờ cạn. Người đọc không bị đẩy vào cao trào kịch tính, mà bị kéo vào cảm giác nặng nề, dai dẳng của đời sống thực.
Văn phong của tác phẩm mang đậm dấu ấn Trung Trung Đỉnh: mộc mạc, trực diện, đôi khi gai góc nhưng giàu sức gợi. Ngôn ngữ không trau chuốt theo kiểu mỹ lệ, mà chú trọng vào độ thật của cảm xúc và tình huống. Những đoạn đối thoại ngắn, những suy nghĩ rời rạc, những hành động tưởng chừng vụn vặt lại góp phần tạo nên bức tranh hiện thực chân xác, nơi con người hiện ra với đầy đủ yếu đuối và cố gắng.
Một điểm đáng chú ý của Sống Khó Hơn Là Chết là cái nhìn không né tránh hiện thực xã hội. Tác phẩm phản ánh những khó khăn của con người trong quá trình thích nghi với đời sống mới: sự bấp bênh về kinh tế, sự xô lệch về đạo đức, cảm giác bị bỏ lại phía sau ngay trên chính mảnh đất mình từng hy sinh. Tuy nhiên, Trung Trung Đỉnh không rơi vào bi quan tuyệt đối. Trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, vẫn le lói những khoảnh khắc nhân ái, những lựa chọn tử tế nhỏ bé nhưng có sức nâng đỡ tinh thần.
Sống Khó Hơn Là Chết là một cuốn sách không dễ đọc theo nghĩa giải trí, nhưng có giá trị lớn về mặt trải nghiệm tinh thần. Tác phẩm dành cho những độc giả quan tâm đến số phận con người sau chiến tranh, đến những tổn thương âm thầm của đời sống thường nhật, và đến câu hỏi dai dẳng: làm thế nào để sống cho trọn vẹn khi quá khứ vẫn còn nguyên sức nặng.




