Đàn Cổ Cầm Khỏa Thân của Sơn Táp là một tiểu thuyết giàu chất thơ, nơi âm nhạc, thân thể và lịch sử hòa quyện thành bản độc tấu buồn về số phận con người trong cơn biến động của thời đại. Với lối viết tinh tế và đậm chất Á Đông, Sơn Táp dựng nên một câu chuyện vừa gợi cảm vừa thấm đẫm cô đơn, đặt nhân vật vào giao điểm giữa nghệ thuật và quyền lực, giữa tình yêu và hủy diệt.
Trung tâm tác phẩm là một người phụ nữ mang vẻ đẹp mong manh nhưng ẩn chứa nội lực mạnh mẽ. Cây đàn cổ cầm – biểu tượng của truyền thống, của sự thanh cao và nội tâm sâu lắng – trở thành sợi dây kết nối đời nàng với quá khứ văn hóa lâu đời. Thế nhưng, khi thân thể bị phơi bày, khi nghệ thuật bị kéo vào vòng xoáy của dục vọng và chính trị, tiếng đàn không còn thuần khiết như thuở ban đầu. Nó trở thành tiếng nói của khát khao, của phản kháng và cả của tuyệt vọng.
Sơn Táp vốn nổi tiếng với những tác phẩm viết về lịch sử và thân phận phụ nữ trong bối cảnh Trung Hoa nhiều biến động. Ở cuốn tiểu thuyết này, bà tiếp tục khai thác đề tài quen thuộc: người phụ nữ tài hoa nhưng bị đặt giữa những thế lực vượt ngoài tầm kiểm soát. Nhân vật nữ không chỉ là một cá thể yêu và khao khát, mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp nghệ thuật bị chiếm hữu, bị định đoạt bởi ánh nhìn và quyền lực nam giới.
Không gian truyện được bao phủ bởi sắc thái trầm lắng, đôi khi u uẩn. Những cảnh miêu tả thân thể không nhằm gây sốc mà để khắc họa sự mong manh của con người trước lịch sử. “Khỏa thân” ở đây không chỉ là trạng thái vật lý, mà còn là sự trần trụi của tâm hồn – khi mọi lớp mặt nạ bị bóc bỏ, khi con người đối diện với chính mình trong cô độc.
Văn phong của Sơn Táp mềm mại, giàu nhạc tính. Mỗi chương truyện như một khúc đàn, có lúc réo rắt, có lúc chậm rãi kéo dài. Tác giả không kể chuyện theo lối dồn dập mà thiên về cảm xúc và chiều sâu nội tâm. Nhịp điệu ấy khiến người đọc như đang lắng nghe một bản cổ cầm giữa không gian tĩnh mịch, nơi từng rung động nhỏ cũng trở nên rõ ràng.
Đàn Cổ Cầm Khỏa Thân đồng thời đặt ra câu hỏi về tự do sáng tạo và giá trị của nghệ thuật trong xã hội đầy kiểm soát. Khi nghệ thuật bị biến thành công cụ, khi thân thể người nghệ sĩ bị nhìn như vật sở hữu, liệu tiếng đàn có còn giữ được linh hồn? Bi kịch của nhân vật chính nằm ở chính sự giằng xé ấy: giữa khát vọng giữ gìn phẩm giá và nhu cầu được tồn tại.
Tác phẩm không hướng đến những kết luận dễ dãi. Điều đọng lại là dư âm của một tiếng đàn vừa đẹp vừa đau, như lời nhắc rằng nghệ thuật và con người luôn phải trả giá để được là chính mình.




