Trang chủ / Văn học / Truyện ngắn / Khúc Nhạc Vĩnh Hằng
Tải ebook Khúc Nhạc Vĩnh Hằng PDF/EPUB

Khúc Nhạc Vĩnh Hằng

Mẹo tìm Google:sachmoi.net + tên sách

Khúc Nhạc Vĩnh Hằng xoay quanh cuộc đời của Trần Hạo, một nhạc sĩ – chỉ huy dàn nhạc có tài năng nhưng mang trong mình nhiều tổn thương tinh thần. Ông sống gần như trọn đời với âm nhạc cổ điển, coi đó là lẽ tồn tại duy nhất, nhưng lại thất bại trong việc gìn giữ hạnh phúc cá nhân. Cuộc hôn nhân tan vỡ, mối quan hệ với con trai rạn nứt, và những ám ảnh quá khứ khiến Trần Hạo ngày càng khép kín, lạnh lùng với đời sống bên ngoài sân khấu.

Bên cạnh Trần Hạo là Lâm Nhược Vân, một nữ nghệ sĩ piano trẻ, tài năng nhưng thiếu định hướng. Cô vừa ngưỡng mộ, vừa e dè trước Trần Hạo – người thầy khó tính nhưng có ảnh hưởng quyết định đến con đường nghệ thuật của cô. Mối quan hệ giữa họ không phải tình yêu lãng mạn thông thường, mà là sự gắn bó phức tạp giữa người truyền lửa và người đi tìm bản ngã. Qua Nhược Vân, quá khứ của Trần Hạo dần được hé lộ: những lựa chọn sai lầm, sự kiêu hãnh nghệ sĩ và cái giá phải trả cho việc đặt nghệ thuật lên trên tất cả.

Cốt truyện không xoay quanh biến cố giật gân, mà tập trung vào hành trình nội tâm. Trần Hạo chuẩn bị cho buổi hòa nhạc cuối cùng trong đời mình – một tác phẩm mà ông coi là kết tinh toàn bộ sự nghiệp và nỗi đau cá nhân. Trong quá trình đó, ông buộc phải đối diện với những mối quan hệ đổ vỡ: con trai ông, người căm ghét âm nhạc vì cho rằng nó đã cướp mất cha mình; Nhược Vân, người đứng trước lựa chọn tiếp tục con đường nghệ thuật khắc nghiệt hay từ bỏ để sống một đời bình thường. Cao trào của tiểu thuyết nằm ở buổi hòa nhạc, nơi âm nhạc vang lên như lời tự thú cuối cùng của một con người đã sống trọn vẹn nhưng không trọn tình.

Ý nghĩa trung tâm của Khúc Nhạc Vĩnh Hằng là cái giá của đam mê và sự bất tử của nghệ thuật. Tác phẩm đặt ra câu hỏi: liệu nghệ thuật có xứng đáng để con người hy sinh hạnh phúc, gia đình và chính bản thân mình hay không. Âm nhạc trong tiểu thuyết vừa là cứu rỗi, vừa là lời nguyền. Nó giúp con người vượt qua tầm thường, nhưng cũng đẩy họ vào cô độc. “Khúc nhạc vĩnh hằng” không chỉ là một bản giao hưởng, mà là những gì con người để lại sau khi đời sống cá nhân đã tan vỡ: tác phẩm, ký ức và ảnh hưởng lên thế hệ sau.

Cao Minh viết tiểu thuyết này như một bản đối thoại nghiêm khắc với những ai theo đuổi nghệ thuật đến cùng. Không có sự lãng mạn hóa người nghệ sĩ, không tô vẽ thiên tài. Chỉ có những con người tài năng, kiêu hãnh, tổn thương và phải tự trả lời cho lựa chọn của mình. Đây là một cuốn tiểu thuyết buồn, nặng, nhưng rõ ràng về thông điệp: nghệ thuật có thể bất tử, còn con người thì không.

Tìm kiếm nâng cao (tác giả, tên sách, từ khoá bất kỳ)